Showing posts with label XÚC CẢM CÀ PHÊ. Show all posts
Showing posts with label XÚC CẢM CÀ PHÊ. Show all posts

Tuesday, October 22, 2013

Cạn ly




Bởi có những con đường không thể giao nhau


Nên dẫu chúng ta có cố gắng miệt mài vẫn không bao giờ đi cùng một hướng


Nhấp cạn ly nâu bỗng thấy đắng lòng cho những câu từ vay mượn


Rồi cả một đời vẫn lạc bước về đâu…



Bởi có những con đường thấm ướt suốt mấy trận mưa ngâu


Nên trái tim cứ nhỏ nước qua bao lần lang thang trên phố


Đâu là con đường lá đổ?


Đâu là lỡ làng một giấc mơ qua?



Bởi có những con đường mãi hun hút về xa…


Để trái tim cứ lăn dài qua bao ngày nhung nhớ


Em tiếc làm chi một vầng trăng đã lấm lem và có quá nhiều mảnh vỡ


Có phải chuyện trăm năm đâu mà ước hẹn đến bạc đầu…



Bởi có những con đường càng bước lại càng đau


Ký ức mông mênh bị giẫm nát qua những lần về ngang qua phố


Nhấp lại một ly nâu bỗng nghe trong lòng có muôn trùng sóng vỗ


Cứ tựa lời thì thầm viết tiếp chuyện mùa sau…

...

Bởi có những con đường không thể giao nhau...

Cà phê cuối ngõ


Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế
Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu em không nhận